Music of Vietnam

PHÚC DU feat. @BÍCH PHƯƠNG – từ chối nhẹ nhàng thôi (Karaoke Rap-only Version) | từ chối nhẹ nhàng thôi mp3

Bạn đang cần tìm tin tức về từ chối nhẹ nhàng thôi mp3? Bạn không biết tìm tin tức chính xác ở đâu, hãy xem PHÚC DU feat. @BÍCH PHƯƠNG – từ chối nhẹ nhàng thôi (Karaoke Rap-only Version) trong bài viết này.

PHÚC DU feat. @BÍCH PHƯƠNG – từ chối nhẹ nhàng thôi (Karaoke Rap-only Version) | Chia sẻ về từ chối nhẹ nhàng thôi mp3 Mới nhất

[penci_button link = “#” icon = “” icon_position = “left”] XEM NGAY! [/penci_button]

Bạn thấy thế nào về kiến thức từ chối nhẹ nhàng thôi mp3 chúng tôi vừa chia sẻ?

Bạn có thể xem thêm thông tin liên quan từ chối nhẹ nhàng thôi mp3 do https://pickpeup.com/music-of-vietnam/ tổng hợp tại đây.

PHÚC DU feat. @BÍCH PHƯƠNG – từ chối nhẹ nhàng thôi (Karaoke Rap-only Version) và các hình ảnh liên quan đến từ chối nhẹ nhàng thôi mp3 này.

PHÚC DU feat. @BÍCH PHƯƠNG - từ chối nhẹ nhàng thôi (Karaoke Rap-only Version)
PHÚC DU feat. @BÍCH PHƯƠNG – từ chối nhẹ nhàng thôi (Karaoke Rap-only Version)

Phúc Du – nhẹ nhàng từ chối (feat. Bích Phương) Để có trải nghiệm nghe nhạc tốt nhất, hãy truy cập Spotify: iTunes: Apple Music: NCT: Keeng: nhẹ nhàng từ chối (Karaoke Version): nhẹ nhàng từ chối Karaoke Phiên bản chỉ hát: ► Theo dõi Phúc Du Online Instagram : Facebook Fanpage: Facebook Profile: ► Follow Bích Phương Online Instagram: Facebook Fanpage: Facebook Profile: Spotify: Apple Music: ► Theo dõi 1989s Entertainment Online Facebook Fanpage: Website: ► Subscribe Now: #tuchoinhenhangthoi #phucdu #bichphuong # 1989sEntertainment #tamtrangtancham # floathutthuocchua #motculua © Bản quyền 1989s Entertainment. © 2020 1989s Entertainment. Đã đăng ký Bản quyền. .

>>>Bên cạnh việc xem danh mục này, bạn đọc có thể cập nhật thêm thông tin do chúng tôi cung cấp: Xem thêm tại đây .

Chúng tôi hy vọng những Chia sẻ về chủ đề từ chối nhẹ nhàng thôi mp3 này sẽ hữu ích cho bạn. Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã xem.

Chirawan

สวัสดีเพื่อน ๆ จีรวรรณ ฉันชอบฟังเพลงประเภทต่างๆดังนั้นฉันจึงสร้างเว็บไซต์นี้เพื่อแบ่งปันเพลงที่ดีที่สุดกับคุณ คุณฟังฉัน https://pickpeup.com/ ที่นี่

Related Articles

47 Comments

  1. Hi Admin ơi!!! Dịch quá ko biết làm gì Rãnh rỗi muốn luyện Rap! Xin phép "© Bản quyền thuộc về 1989s Entertainment© Bản quyền thuộc về 1989s Entertainment" Được sử dụng video và beat này chèn Rap live cover và đăng Youtube cho thỏa cái Đam mê của Tôi nhé! Rất mong được sự đồng thuận! Hihihi

  2. Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng

    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng

    Dưới ánh đèn đường hiu hắt, tương tư văng vẳng không im

    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim

    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt

    Giữa một rừng thanh âm chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt

    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam

    Với nỗi nhớ về em là song sắt

    Nhưng tình cảm đâu phải nhành cây, nên nó đâu có dễ?

    Ta như vai áo em buông, bởi vì ta quá trễ

    Giờ đến và cướp em đi, là điều ta không được làm

    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta, nó lại không buộc nàng

    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn

    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa

    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt

    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị tha

    Anh vẫn cần em nhiều lắm

    Như một rừng cây ở giữa trời đông đang cần một chiều nắng

    Nàng lạnh lùng như tảng băng trôi, khi ở xa mà ta nhìn ngắm

    Anh đâu phải Titanic sao cứ gặp em là anh chìm đắm?

    Ta đã cố tìm cách khác nhưng nó không nằm trong sách vở

    Cách duy nhất mà ta có dường như chỉ là cách trở

    Em như là một cơn nghiện vẫn dày vò anh nhiều quá

    Nàng đã cho ta có cửa nhưng sao lại tiếc cái chìa khóa?

    Vì thương nàng nên giấc không yên, ta vẫn chẳng thể nào ngủ

    Lí trí là đứa nhân viên vì nó thật khó để làm chủ

    Đếm từng ngày xa lòng ta nặng nề như đá đổ

    Anh mang tình cảm lớn người ta bảo là quá khổ

    Không có nơi nào có thể là vườn địa đàng

    Nếu như nơi đó em không thể ở gần anh

    Anh chẳng muốn nghe một lời từ chối nhẹ nhàng

    Hãy cho hi vọng của anh một cái chết thật nhanh

  3. 0:33
    Nỗi nhớ về em như căn bệnh không thể chữa
    Con tim anh đau còn tâm hồn thì mục rữa
    Người ta hỏi tại sao anh phải đau khổ quá nhiều
    Vì em là chất kích thích còn anh lỡ chơi quá liều
    Tâm hồn em đẹp như một vùng trời trong xanh
    Phải làm sao để em hoà quyện vào trong anh
    Phúc Du có cửa nhưng Bích Phương giữ chìa khoá
    Em ơi yên tâm anh là trộm sẽ đột nhập vào nhà
    Thiếu vắng em lúc nào anh cũng cảm thấy trong lòng nhiều buồn bực
    Thức trắng đêm vứt nhiều thêm những nỗi nhớ luôn thường trực
    Mải mê đắm chìm anh chỉ muốn Xờ EM XEM
    Ngây ngất mê mệt với những nước Cờ EM Đem
    Anh đã cố lắng nghe từng âm vang trong tâm hồn
    Để xoa dịu trong con tim này nhói đau
    Thiếu vắng em anh thấy cuộc đời như Loz
    Không thể nào mà sống tiếp khi hai ta chẳng có nhau
    2:00
    Từ chối nhẹ nhàng, em chẳng cần nói thành câu
    Cứ xua tay đi, ta không thuộc về nhau
    Ngắm nắng chiều tàn, rơi rớt vài hạt mưa
    Níu kéo nhau chi, bỏ quên chuyện ngày xưa
    Tình ta như con thuyền lênh đênh giữa muôn trùng khơi
    Anh tiếc nuối một điều, rằng hai ta người dưng ngược lối
    Em là vầng trăng sáng, kỉ niệm kia là màn đêm
    Tình yêu anh là thật, ta chẳng cần bàn thêm
    Thổ lộ với em, anh lo lắng đến ngừng thở
    Những suy tư chôn vùi, mà chưa chắc em còn nhớ
    Từ chối nhẹ nhàng, như vết cứa chỉ sướt da
    Đau đớn tột cùng, theo con tim anh đánh giá
    Biết trước tình này, sẽ đến phút giây tàn phai
    Một người đau buồn, người kia bước đi cùng ai
    Lùi bước về sau, mong hạnh phúc đến bên nàng
    Anh ôm buồn đau, uống cô đơn nhắm đêm tàn

  4. Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể giấu nữa
    Thôi đừng lo em hứa
    Rằng sẽ từ chối anh nhẹ nhàng

    Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể né tránh
    Nói thật nhanh đi anh
    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi

    Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng
    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng
    Dưới ánh đèn đường hiu hắt, tương tư văng vẳng không im
    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim

    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt
    Giữa một rừng thanh âm chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt
    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam
    Với nỗi nhớ về em là song sắt

    Nhưng tình cảm đâu phải nhành cây, nên nó đâu có dễ?
    Ta như vai áo em buông, bởi vì ta quá trễ
    Giờ đến và cướp em đi, là điều ta không được làm
    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta, nó lại không buộc nàng

    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn
    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa
    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt
    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị tha

    Ở bên anh em thấy trái tim thổn thức cứ không thể dứt, babe
    Nhưng ta không nên xem chương tiếp theo
    Vì chuyện tình này có kết cục buồn
    Mà em không mong muốn thấy anh buồn bã thế đâu dừng bước đi anh
    Đôi khi em bâng khuâng khi nghĩ rằng
    Sự thật là mình không thể bên nhau

    Tình cảm thật khó nói
    Em nhìn anh mà lòng bối rối
    Muộn màng rồi anh ơi
    Bởi vì người đến sau mất rồi

    Vào một ngày nắng tắt
    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt
    Cô là người đáng trách
    Kẻ tình si đáng quên lại là anh

    Anh vẫn cần em nhiều lắm
    Như một rừng cây ở giữa trời đông đang cần một chiều nắng
    Nàng lạnh lùng như tảng băng trôi, khi ở xa mà ta nhìn ngắm
    Anh đâu phải Titanic sao cứ gặp em là anh chìm đắm?

    Ta đã cố tìm cách khác nhưng nó không nằm trong sách vở
    Cách duy nhất mà ta có dường như chỉ là cách trở
    Em như là một cơn nghiện vẫn dày vò anh nhiều quá
    Nàng đã cho ta có cửa nhưng sao lại tiếc cái chìa khóa?

    Vì thương nàng nên giấc không yên, ta vẫn chẳng thể nào ngủ
    Lí trí là đứa nhân viên vì nó thật khó để làm chủ
    Đếm từng ngày xa lòng ta nặng nề như đá đổ
    Anh mang tình cảm lớn người ta bảo là quá khổ

    Không có nơi nào có thể là vườn địa đàng
    Nếu như nơi đó em không thể ở gần anh
    Anh chẳng muốn nghe một lời từ chối nhẹ nhàng
    Hãy cho hi vọng của anh một cái chết thật nhanh

    Tình cảm thật khó nói
    Em nhìn anh mà lòng bối rối
    Muộn màng rồi anh ơi
    Bởi vì người đến sau mất rồi

    Vào một ngày nắng tắt
    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt
    Cô là người đáng trách
    Kẻ tình si đáng quên lại là anh

    Người có thể hờn trách em khi mà em luôn thức đêm bỏ mặc anh trong giấc mơ
    Ngày hay đêm vẫn mơ
    Hoặc có thể quên lãng em khi mà em không dắt tay anh vào trong nơi trái tim
    Bỏ mặc anh đứng im

    Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể giấu nữa
    Thôi đừng lo em hứa
    Rằng sẽ từ chối anh nhẹ nhàng

    Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể né tránh
    Nói thật nhanh đi anh
    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi

    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi

  5. PG (phở go)
    Sau lưng em là cả 1 rừng hoa vọng đang nhụy chồi
    Đừng ai bắt anh buông vì đơn giản anh lụy rồi
    Biết là cái kết vẫn ko thể thây đổi
    Tim anh hận khói vì vết thương ở ngay phổi
    Anh vẫn thừa oxi nhưng trái tim chỉ còn 1 nữa
    VàNếu em là ván cuối anh đặt hết vào 1 cửa
    Anh quá hối hận với những j mình đánh mất
    Như cây thối bẩn thiếu dinh dưỡng trên mảnh đất
    Lời yêu đã quá mòn ko như những món quà
    Thấy anh tồi chứ? Biết là em sẽ từ chối
    Vậy anh xin án cao là ngày dài trong cô quạnh
    Hãy tống anh vào lao để bống tối siết quanh cổ
    Mang cho ta 1 ly rượu cây nồng
    Tự do trong tim em nhưng sự thật là tay cồng
    Chờ ngày phán xét đó là tùy lệnh phán
    Có thể là cái chết lụy tình nàng

  6. Mặt trời xuống biển như hòn lửa,
    Sóng đã cài then, đêm sập cửa.
    Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi,
    Câu hát căng buồm cùng gió khơi.

    Hát rằng: cá bạc biển Đông lặng,
    Cá thu biển Đông như đoàn thoi
    Đêm ngày dệt biển muôn luồng sáng.
    Đến dệt lưới ta, đoàn cá ơi!

    Thuyền ta lái gió với buồm trăng
    Lướt giữa mây cao với biển bằng,
    Ra đậu dặm xa dò bụng biển,
    Dàn đan thế trận lưới vây giăng.

    Cá nhụ cá chim cùng cá đé,
    Cá song lấp lánh đuốc đen hồng,
    Cái đuôi em quẫy trăng vàng choé.
    Đêm thở: sao lùa nước Hạ Long.

    Ta hát bài ca gọi cá vào,
    Gõ thuyền đã có nhịp trăng cao.
    Biển cho ta cá như lòng mẹ
    Nuôi lớn đời ta tự buổi nào.

    Sao mờ, kéo lưới kịp trời sáng
    Ta kéo xoăn tay chùm cá nặng.
    Vảy bạc đuôi vàng loé rạng đông,
    Lưới xếp buồm lên đón nắng hồng.

    Câu hát căng buồm với gió khơi,
    Đoàn thuyền chạy đua cùng mặt trời.
    Mặt trời đội biển nhô màu mới,
    Mắt cá huy hoàng muôn dặm phơi.

  7. Chuyện tình buồn như bài nhạc ta đang hát
    Con tim nứt nẻ như đập ra tan nát
    Có những nỗi buồn bây giờ không còn chỗ để
    Em cứ vô tình gieo tương tư ta mang vác

    Bởi vì tình yêu là tự nguyện không ép buộc
    Như cây mà gãy đi , muốn còn nguyên không ghép được
    Gặp được em thì có lẻ là bước ngoặc
    Em thích xuất hiện trong mơ thay vì đứng ở trước mặt

    Là tại vì em chưa quên đi những nổi đau
    Anh cũng muốn chia sẻ nên vẫn hay thăm hỏi nhau
    Em cứ vô tình và không cho ta cơ hội
    Em buông lời sắt mỏng , từ chối ta trong mỗi câu

    Ta nghĩ là duyên gặp được em là may mắn
    Em như mặt trời và khiến ta bị say nắng
    Nếu như  em đã không chấp nhận lời yêu
    Thì xin em cũng đừng buông vị cay đắng

    Ver 2 :
    "Em cũng biết là giữa chúng ta mến nhau
    Em nói lời xin lỗi bởi vì anh đã đến sau "

  8. Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng

    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng

    Dưới ánh đèn đường hiu hắt, tương tư văng vẳng không im

    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim

    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt

    Giữa một rừng thanh âm chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt

    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam

    Với nỗi nhớ về em là song sắt

    Nhưng tình cảm đâu phải nhành cây, nên nó đâu có dễ

    Ta như vai áo em buông, bởi vì ta quá trễ

    Giờ đến và cướp em đi, là điều ta không được làm

    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta, nó lại không buộc nàng

    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn

    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa

    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt

    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị tha

    [Bích Phương]

    Ở bên anh em thấy trái tim thổn thức cứ không thể dứt, babe

    Nhưng ta không nên xem chương tiếp theo

    Vì chuyện tình này có kết cục buồn

    Mà em không mong muốn thấy anh buồn bã thế đâu dừng bước đi anh

    Đôi khi em bâng khuâng khi nghĩ rằng

    Sự thật là mình không thể bên nhau

    Tình cảm thật khó nói

    Em nhìn anh mà lòng bối rối

    Muộn màng rồi anh ơi

    Bởi vì người đến sau mất rồi

    Vào một ngày nắng tắt

    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt

    Cô là người đáng trách

    Kẻ tình si đáng quên lại là anh

    [Phúc Du]

    Anh vẫn cần em nhiều lắm

    Như một rừng cây ở giữa trời đông đang cần một chiều nắng

    Nàng lạnh lùng như tảng băng trôi, khi ở xa mà ta nhìn ngắm

    Anh đâu phải Titanic sao cứ gặp em là anh chìm đắm

    Ta đã cố tìm cách khác nhưng nó không nằm trong sách vở

    Cách duy nhất mà ta có dường như chỉ là cách trở

    Em như là một cơn nghiện vẫn dày vò anh nhiều quá

    Nàng đã cho ta có cửa nhưng sao lại tiếc cái chìa khóa?

    Vì thương nàng nên giấc không yên, ta vẫn chẳng thể nào ngủ

    Lí trí là đứa nhân viên vì nó thật khó để làm chủ

    Đếm từng ngày xa lòng ta nặng nề như đá đổ

    Anh mang tình cảm lớn người ta bảo là quá khổ

    Không có nơi nào có thể là vườn địa đàng

    Nếu như nơi đó em không thể ở gần anh

    Anh chẳng muốn nghe một lời từ chối nhẹ nhàng

    Hãy cho hi vọng của anh một cái chết thật nhanh

  9. Sau lung em là cả một rung hoa đang nhuỵ chồi
    Đưng ai bắt anh buông vì đơn gian anh luỵ rồi
    Biết là cái kết vẫn không thể thay đổi
    Tim anh hận khói vì vết thương ở ngay phổi
    Anh vẫn thua oxi nhưng trái tim chỉ còn 1 nữa
    Và nêu em là ván cuối anh đặt hết vào một cửa
    Anh quá hối hận với những gì mình đánh mất
    Như cây thối bẩn thiếu dinh dưỡng trên đất
    Lời yêu đã quá mòn/ không như những món quá
    Thấy anh tồi chứ ? Biết là em sẽ chối từ
    Vậy anh xin án cao là ngày dài trong cô quạnh
    Hãy tống anh vào lao để bóng tối xiết quanh cổ
    Mang chi ta một ly rượu cay nồng
    Tự do trong tim em nhưng sự thật là tay cồng
    Chờ ngày phán xét đó là tuỳ lệnh phán
    Có thể là cái chết luỵ tình nàng

  10. Tình cảm này khó nói

    Nếu thật sự chẳng thể né tránh

    Nói thật nhanh đi anh

    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi

    Phúc Du:

    Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng

    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng

    Dưới ánh đèn đường hiu hắt, tương tư văng vẳng không im

    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim

    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt

    Giữa một rừng thanh âm chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt

    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam

    Với nỗi nhớ về em là song sắt

    Nhưng tình cảm đâu phải nhành cây, nên nó đâu có dễ

    Ta như vai áo em buông, bởi vì ta quá trễ

    Giờ đến và cướp em đi, là điều ta không được làm

    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta, nó lại không buộc nàng

    Nên nếu,em không thể đưa ra lựa chọn

    Thì xin, em hãy sớm đẩy anh đi xa

    Nếu bờ môi ấy, không thể cho anh vị ngọt

    Thì em hãy để nó, buông cho anh lời vị tha

    Bích Phương:

    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt

    Cô là người đáng trách

    Kẻ tình si đáng quên lại là anh

    Phúc Du:

    Anh vẫn cần em nhiều lắm

    Như một rừng cây ở giữa trời đông đang cần một chiều nắng

    Nàng lạnh lùng như tảng băng trôi, khi ở xa mà ta nhìn ngắm

    Anh đâu phải Titanic sao cứ gặp em là anh chìm đắm

    Ta đã cố để tìm cách khác nhưng nó không nằm trong sách, vở

    Cách duy nhất mà ta có, dường như chỉ là cách trở

    Em như là một cơn nghiện vẫn dày vò, anh nhiều quá

    Nàng đã cho ta có cửa nhưng sao lại tiếc cái chìa khóa?

    Vì thương nàng nên giấc không yên, ta vẫn chẳng thể nào ngủ

    Lí trí là đứa nhân viên vì nó thật khó để làm chủ

    Đếm từng ngày xa, lòng ta nặng nề như đá đổ

    Anh mang tình cảm lớn người ta bảo là quá khổ

    Không có nơi nào có thể là vườn địa đàng

    Nếu như nơi đó em không thể ở gần anh

    Anh chẳng muốn nghe một lời từ chối nhẹ nhàng

    Hãy cho hi vọng của anh một cái chết thật nhanh

  11. Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng
    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng
    Dưới ánh đèn đường hiu hắt, tương tư văng vẳng không im
    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim

    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt
    Giữa một rừng thanh âm chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt
    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam
    Với nỗi nhớ về em là song sắt

    Nhưng tình cảm đâu phải nhành cây, nên nó đâu có dễ?
    Ta như vai áo em buông, bởi vì ta quá trễ
    Giờ đến và cướp em đi, là điều ta không được làm
    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta, nó lại không buộc nàng

    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn
    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa
    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt
    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị tha

    Ở bên anh em thấy trái tim thổn thức cứ không thể dứt, babe
    Nhưng ta không nên xem chương tiếp theo
    Vì chuyện tình này có kết cục buồn
    Mà em không mong muốn thấy anh buồn bã thế đâu dừng bước đi anh
    Đôi khi em bâng khuâng khi nghĩ rằng
    Sự thật là mình không thể bên nhau

    Tình cảm thật khó nói
    Em nhìn anh mà lòng bối rối
    Muộn màng rồi anh ơi
    Bởi vì người đến sau mất rồi

    Vào một ngày nắng tắt
    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt
    Cô là người đáng trách
    Kẻ tình si đáng quên lại là anh

    Anh vẫn cần em nhiều lắm
    Như một rừng cây ở giữa trời đông đang cần một chiều nắng
    Nàng lạnh lùng như tảng băng trôi, khi ở xa mà ta nhìn ngắm
    Anh đâu phải Titanic sao cứ gặp em là anh chìm đắm?

    Ta đã cố tìm cách khác nhưng nó không nằm trong sách vở
    Cách duy nhất mà ta có dường như chỉ là cách trở
    Em như là một cơn nghiện vẫn dày vò anh nhiều quá
    Nàng đã cho ta có cửa nhưng sao lại tiếc cái chìa khóa?

    Vì thương nàng nên giấc không yên, ta vẫn chẳng thể nào ngủ
    Lí trí là đứa nhân viên vì nó thật khó để làm chủ
    Đếm từng ngày xa lòng ta nặng nề như đá đổ
    Anh mang tình cảm lớn người ta bảo là quá khổ

    Không có nơi nào có thể là vườn địa đàng
    Nếu như nơi đó em không thể ở gần anh
    Anh chẳng muốn nghe một lời từ chối nhẹ nhàng
    Hãy cho hi vọng của anh một cái chết thật nhanh

    Tình cảm thật khó nói
    Em nhìn anh mà lòng bối rối
    Muộn màng rồi anh ơi
    Bởi vì người đến sau mất rồi

    Vào một ngày nắng tắt
    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt
    Cô là người đáng trách
    Kẻ tình si đáng quên lại là anh

    Người có thể hờn trách em khi mà em luôn thức đêm bỏ mặc anh trong giấc mơ
    Ngày hay đêm vẫn mơ
    Hoặc có thể quên lãng em khi mà em không dắt tay anh vào trong nơi trái tim
    Bỏ mặc anh đứng im

    Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể giấu nữa
    Thôi đừng lo em hứa
    Rằng sẽ từ chối anh nhẹ nhàng

    Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể né tránh
    Nói thật nhanh đi anh
    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi

    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi

    Nguồn tin: Musixmatch

    Ẩn bớt

  12. Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng
    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng
    Dưới ánh đèn đường hiu hắt, tương tư văng vẳng không im
    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim

    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt
    Giữa một rừng thanh âm chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt
    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam
    Với nỗi nhớ về em là song sắt

    Nhưng tình cảm đâu phải nhành cây, nên nó đâu có dễ?
    Ta như vai áo em buông, bởi vì ta quá trễ
    Giờ đến và cướp em đi, là điều ta không được làm
    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta, nó lại không buộc nàng

    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn
    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa
    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt
    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị tha

  13. ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng

    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng

    Dưới ánh đèn đường hiu hắt, tương tư văng vẳng không im

    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim

    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt

    Giữa một rừng thanh âm chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt

    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam

    Với nỗi nhớ về em là song sắt

    Nhưng tình cảm đâu phải nhành cây, nên nó đâu có dễ?

    Ta như vai áo em buông, bởi vì ta quá trễ

    Giờ đến và cướp em đi, là điều ta không được làm

    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta, nó lại không buộc nàng

    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn

    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa

    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt

    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị tha

    Anh vẫn cần em nhiều lắm

    Như một rừng cây ở giữa trời đông đang cần một chiều nắng

    Nàng lạnh lùng như tảng băng trôi, khi ở xa mà ta nhìn ngắm

    Anh đâu phải Titanic sao cứ gặp em là anh chìm đắm?

    Ta đã cố đi tìm cách khác nhưng nó không nằm trong sách vở

    Cách duy nhất mà ta có dường như chỉ là cách trở

    Em như là một cơn nghiện vẫn dày vò anh nhiều quá

    Nàng đã cho ta có cửa nhưng sao lại tiếc cái chìa khóa?

    Vì thương nàng nên giấc không yên, ta vẫn chẳng thể nào ngủ

    Lí trí là đứa nhân viên vì nó thật khó để làm chủ

    Đếm từng ngày xa lòng ta nặng nề như đá đổ

    Anh mang tình cảm lớn người ta bảo là quá khổ

    Không có nơi nào có thể là vườn địa đàng

    Nếu như nơi đó em không thể ở gần anh

    Anh chẳng muốn nghe một lời từ chối nhẹ nhàng

    Hãy cho hi vọng của anh một cái chết thật nhanh

  14. Nỗi nhớ em như 1 căn bệnh không đc chạy chữa

    Con tim anh như quả chín rụng đang bị mục rữa

    Người ta hỏi, anh, tại sao phải mang khổ quá nhiều

    Vì em là chất kích thích còn anh thì đã lỡ chơi quá liều

    Tâm hồn em đẹp như 1 rừng trong xanh

    Phải làm sao để em hòa quyện trong anh

    Phúc Du có cửa nhưng lại không có chìa khóa

    Em yên tâm, anh là trộm, anh sẽ đột nhập vào nhà

    Thiếu vắng em đối với anh lúc nào cũng cảm thấy buồn bực

    Chờ tin nhắn từ phía em còn lâu hơn cả chờ nhật thực

    Người ta bảo anh như một kẻ ngu sao cứ đơn phương em

    Đúng ! Anh chỉ muốn trở thành 1 kẻ khờ dại khi bên em

    Anh đã cố lắng nghe với tất cả tâm hồn

    Nhưng vẫn chưa nghe thấy giá lạnh nơi em

    Mang nỗi đau với tất cả thương tổn

    Để mình anh gách vác qua đêm đen

    QNT

  15. Bích Phương] Tình cảm này khó nói

    Nếu thật sự chẳng thể dấu nữa

    Thôi đừng lo em hứa

    Rằng sẽ từ chối anh nhẹ nhàng

    Tình cảm này khó nói

    Nếu thất sự chẳng thể né tránh

    Nói thật nhanh đi anh

    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi

    [Phúc Du] Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng

    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng

    Dưới ánh đèn đường hiu hắc, tương tư văng vẳng không im

    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim

    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt

    Giữa một rừng thanh âm chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt

    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam

    Với nỗi nhớ về em là song sắt

    Nhưng tình cảm đâu phải cành cây, nên nó đâu có dễ

    Ta như vai áo em buông, bởi vì ta quá trễ

    Giờ đến và cướp em đi là điều ta không được làm

    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta nó lại không buộc nàng

    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn

    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa

    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt

    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị tha

    [Bích Phương] Ở bên em thấy trái tim thổn thức không thế dứt, babe

    Nhưng ta không nên xem chương tiếp theo

    Vì chuyện tình này có kết cục buồn

    Mà em không mong muốn thấy anh buồn bã thế đâu, dừng bước đi anh

    Đôi khi em buân khuâng khi nghĩ rằng

    Sự thật là mình không thể bên nhau

    Tình cảm thật khó nói

    Em nhìn anh mà lòng bối rối

    Muộn màng rồi anh ơi

    Bởi vì người đến sau mất rồi

    Vào một ngày nắng tắt

    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt

    Cô là người đáng trách

    Kẻ tình si đáng quên lại là anh

    [Phúc Du] Anh vẫn cần em nhiều lắm

    Như một rừng cây ở giữa trời đông đang cần một chiều nắng

    Nàng lạnh lùng như tảng băng trôi, khi ở xa mà ta nhìn ngắm

    Anh đâu phải Titanic sao cứ gặp em là anh chìm đắm

    Ta đã cố tìm cách khác nhưng nó không nằm trong sách vở

    Cách duy nhất mà ta có dường như chỉ là cách trở

    Em như là một cơn nghiện vẫn dày vò anh nhiều quá

    Nàng đã cho ta cái cửa nhưng sao lại tiếc cái chìa khóa

    Vì thương nàng nên giấc không yên, ta vẫn chẳng thể nào ngủ

    Lý trí là đứa nhân viên vì nó thật khó để làm chủ

    Đếm từng ngày xa lòng ta nặng nề như đá đổ

    Anh mang tình cảm lớn người ta gọi là quá khổ

    Không có nơi nào có thể là vườn địa đàng

    Nếu như nơi đó em không thể ở gần anh

    Anh chẳng muốn nghe một lời từ chối nhẹ nhàng

    Hãy cho hy vọng của anh một cái chết thật nhanh

    [Bích Phương] Tình cảm thật khó nói

    Em nhìn anh mà lòng bối rối

    Muộn màng rồi anh ơi

    Bởi vì người đến sau mất rồi

    Vào một ngày nắng tắt

    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt

    Cô là người đáng trách

    Kẻ tình si đáng quên lại là anh

    Người ta có thể trách em khi mà em luôn thức đêm bỏ mặc anh trong giấc mơ

    Ngày hay đêm vẫn mơ

    Hoặc có thể quên lãng em khi mà em không dắt tay anh vào trong nơi trái tim

    Bỏ mặt anh đứng im

    Tình cảm này khó nói

    Nếu thật sự chẳng thể dấu nữa

    Thôi đừng lo em hứa

    Rằng sẽ từ chối anh nhẹ nhàng

    Tình cảm này khó nói

    Nếu thất sự chẳng thể né tránh

    Nói thật nhanh đi anh

    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi

  16. Nỗi nhớ em như một căn bệnh không được chạy chữa
    Con tim anh như quả chín đang bị mục rữa
    Người ta hỏi anh tại sao phải mang khổ quá nhiều
    Vì em là chất kích thích còn anh thì đã lỡ chơi quá liều
    Tâm hồn em đẹp như một rừng trong xanh
    Phải làm sao để em hoà quyện trong anh
    Phúc Du có cửa nhưng lại không có chìa khoá
    Em yên tâm anh là trộm anh sẽ đột nhập vào nhà
    Thiếu vắng e đối với a lúc nào cũng cảm thấy buồn bực
    Chờ tin nhắn từ phía em còn lâu hơn cả chờ nhật thực
    Người ta bảo a giống như một kẻ ngu sao cứ đơn phương em
    Đúng a chỉ muốn trở thành một kẻ khờ dại khi bên em
    Anh đã cố gắng lắng nghe với tất cả tâm hồn
    Nhưng vẫn chưa nghe thấy giá lạnh nơi em
    Mang nỗi đau với tất cả thương tổn
    Để mình anh gánh vác qua đêm đen
    Ver2
    Ta vẫn chờ dưới góc phố màn đêm đen
    Vô tình ta chạm mặt nhau sao em lại vờ như không quen
    Anh cũng chỉ biết im lặng ngắm nhìn em qua cửa sổ
    Anh như cây già trong cơn bão em không chưa a tự đổ
    Được thấy gương mặt em dù chỉ trong thoáng chốc
    Không phải trúng một viên đạn mà tại sao a vẫn nock
    Chạy đến và dắt em đi xin đôi chân đừng bất động
    Khoảng cách giữa anh và em là một khoảng trời rất rộng
    Anh không tin em lại từ chối anh x2
    Mình vội vàng muộn màng đoạn tình chia 2
    Chẳng còn lại những lời ngọt ngào bên tai

  17. Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng
    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng
    Dưới ánh đèn đường hiu hắt, tương tư văng vẳng không im
    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim

    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt
    Giữa một rừng thanh âm chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt
    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam
    Với nỗi nhớ về em là song sắt

    Nhưng tình cảm đâu phải nhành cây, nên nó đâu có dễ?
    Ta như vai áo em buông, bởi vì ta quá trễ
    Giờ đến và cướp em đi, là điều ta không được làm
    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta, nó lại không buộc nàng

    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn
    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa
    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt
    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị tha

    Ở bên anh em thấy trái tim thổn thức cứ không thể dứt, babe
    Nhưng ta không nên xem chương tiếp theo
    Vì chuyện tình này có kết cục buồn
    Mà em không mong muốn thấy anh buồn bã thế đâu dừng bước đi anh
    Đôi khi em bâng khuâng khi nghĩ rằng
    Sự thật là mình không thể bên nhau

  18. Ngày không em bầu trời cũng không còn mây xanh
    Chúc em có hạnh phúc mới để người khác đến thay anh
    Xin lỗi vì đã say đắm đôi mắt của em thật long lanh
    Chắc là em vẫn sẽ vui khi mà không anh
    Nhưng anh thì khác giờ anh thấy mình không xong
    Giờ đường tình anh và em là hai đường thẳng song song
    Thích em từ lần đầu gặp sáng đến chiều chỉ trông mong
    Chỉ mong được gặp em thôi chứ kết th́úc đẹp cũng không mong
    Đâu còn như là lần đầu lúc còn tìm cách để cua nàng
    Tình ta như cây và lá đến một lúc cũng úa tàn

  19. [Phúc Du] Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng
    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng
    Dưới ánh đèn đường hiu hắc, tương tư văng vẳng không im
    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim
    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt
    Giữa một rừng thanh âm chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt
    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam
    Với nỗi nhớ về em là song sắt
    Nhưng tình cảm đâu phải cành cây, nên nó đâu có dễ
    Ta như vai áo em buông, bởi vì ta quá trễ
    Giờ đến và cướp em đi là điều ta không được làm
    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta nó lại không buộc nàng
    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn
    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa
    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt
    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị tha

    [Phúc Du] Anh vẫn cần em nhiều lắm
    Như một rừng cây ở giữa trời đông đang cần một chiều nắng
    Nàng lạnh lùng như tảng băng trôi, khi ở xa mà ta nhìn ngắm
    Anh đâu phải Titanic sao cứ gặp em là anh chìm đắm
    Ta đã cố tìm cách khác nhưng nó không nằm trong sách vở
    Cách duy nhất mà ta có dường như chỉ là cách trở
    Em như là một cơn nghiện vẫn dày vò anh nhiều quá
    Nàng đã cho ta cái cửa nhưng sao lại tiếc cái chìa khóa
    Vì thương nàng nên giấc không yên, ta vẫn chẳng thể nào ngủ
    Lý trí là đứa nhân viên vì nó thật khó để làm chủ
    Đếm từng ngày xa lòng ta nặng nề như đá đổ
    Anh mang tình cảm lớn người ta gọi là quá khổ
    Không có nơi nào có thể là vườn địa đàng
    Nếu như nơi đó em không thể ở gần anh
    Anh chẳng muốn nghe một lời từ chối nhẹ nhàng
    Hãy cho hy vọng của anh một cái chết thật nhanh

  20. Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể giấu nữa
    Thôi đừng lo em hứa
    Rằng sẽ từ chối anh nhẹ nhàng
    Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể né tránh
    Nói thật nhanh đi anh
    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi
    Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng
    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng
    Dưới ánh đèn đường hiu hắt, tương tư văng vẳng không im
    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim
    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt
    Giữa một rừng thanh âm chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt
    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam
    Với nỗi nhớ về em là song sắt
    Nhưng tình cảm đâu phải nhành cây, nên nó đâu có dễ?
    Ta như vai áo em buông, bởi vì ta quá trễ
    Giờ đến và cướp em đi, là điều ta không được làm
    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta, nó lại không buộc nàng
    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn
    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa
    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt
    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị tha
    Ở bên anh em thấy trái tim thổn thức cứ không thể dứt, babe
    Nhưng ta không nên xem chương tiếp theo
    Vì chuyện tình này có kết cục buồn
    Mà em không mong muốn thấy anh buồn bã thế đâu dừng bước đi anh
    Đôi khi em bâng khuâng khi nghĩ rằng
    Sự thật là mình không thể bên nhau
    Tình cảm thật khó nói
    Em nhìn anh mà lòng bối rối
    Muộn màng rồi anh ơi
    Bởi vì người đến sau mất rồi
    Vào một ngày nắng tắt
    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt
    Cô là người đáng trách
    Kẻ tình si đáng quên lại là anh
    Anh vẫn cần em nhiều lắm
    Như một rừng cây ở giữa trời đông đang cần một chiều nắng
    Nàng lạnh lùng như tảng băng trôi, khi ở xa mà ta nhìn ngắm
    Anh đâu phải Titanic sao cứ gặp em là anh chìm đắm?
    Ta đã cố tìm cách khác nhưng nó không nằm trong sách vở
    Cách duy nhất mà ta có dường như chỉ là cách trở
    Em như là một cơn nghiện vẫn dày vò anh nhiều quá
    Nàng đã cho ta có cửa nhưng sao lại tiếc cái chìa khóa?
    Vì thương nàng nên giấc không yên, ta vẫn chẳng thể nào ngủ
    Lí trí là đứa nhân viên vì nó thật khó để làm chủ
    Đếm từng ngày xa lòng ta nặng nề như đá đổ
    Anh mang tình cảm lớn người ta bảo là quá khổ
    Không có nơi nào có thể là vườn địa đàng
    Nếu như nơi đó em không thể ở gần anh
    Anh chẳng muốn nghe một lời từ chối nhẹ nhàng
    Hãy cho hi vọng của anh một cái chết thật nhanh
    Tình cảm thật khó nói
    Em nhìn anh mà lòng bối rối
    Muộn màng rồi anh ơi
    Bởi vì người đến sau mất rồi
    Vào một ngày nắng tắt
    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt
    Cô là người đáng trách
    Kẻ tình si đáng quên lại là anh
    Người có thể hờn trách em khi mà em luôn thức đêm bỏ mặc anh trong giấc mơ
    Ngày hay đêm vẫn mơ
    Hoặc có thể quên lãng em khi mà em không dắt tay anh vào trong nơi trái tim
    Bỏ mặc anh đứng im
    Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể giấu nữa
    Thôi đừng lo em hứa
    Rằng sẽ từ chối anh nhẹ nhàng
    Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể né tránh
    Nói thật nhanh đi anh
    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi
    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi

  21. Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng
    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng
    Dưới ánh đèn đường hiu hắt, tương tư văng vẳng không im
    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim
    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt
    Giữa một rừng thanh âm chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt
    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam
    Với nỗi nhớ về em là song sắt
    Nhưng tình cảm đâu phải nhành cây, nên nó đâu có dễ?
    Ta như vai áo em buông, bởi vì ta quá trễ
    Giờ đến và cướp em đi, là điều ta không được làm
    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta, nó lại không buộc nàng
    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn
    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa
    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt
    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị tha
    Ở bên anh em thấy trái tim thổn thức cứ không thể dứt, babe
    Nhưng ta không nên xem chương tiếp theo
    Vì chuyện tình này có kết cục buồn
    Mà em không mong muốn thấy anh buồn bã thế đâu dừng bước đi anh
    Đôi khi em bâng khuâng khi nghĩ rằng
    Sự thật là mình không thể bên nhau
    Tình cảm thật khó nói
    Em nhìn anh mà lòng bối rối
    Muộn màng rồi anh ơi
    Bởi vì người đến sau mất rồi
    Vào một ngày nắng tắt
    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt
    Cô là người đáng trách
    Kẻ tình si đáng quên lại là anh
    Anh vẫn cần em nhiều lắm
    Như một rừng cây ở giữa trời đông đang cần một chiều nắng
    Nàng lạnh lùng như tảng băng trôi, khi ở xa mà ta nhìn ngắm
    Anh đâu phải Titanic sao cứ gặp em là anh chìm đắm?
    Ta đã cố tìm cách khác nhưng nó không nằm trong sách vở
    Cách duy nhất mà ta có dường như chỉ là cách trở
    Em như là một cơn nghiện vẫn dày vò anh nhiều quá
    Nàng đã cho ta có cửa nhưng sao lại tiếc cái chìa khóa?
    Vì thương nàng nên giấc không yên, ta vẫn chẳng thể nào ngủ
    Lí trí là đứa nhân viên vì nó thật khó để làm chủ
    Đếm từng ngày xa lòng ta nặng nề như đá đổ
    Anh mang tình cảm lớn người ta bảo là quá khổ
    Không có nơi nào có thể là vườn địa đàng
    Nếu như nơi đó em không thể ở gần anh
    Anh chẳng muốn nghe một lời từ chối nhẹ nhàng
    Hãy cho hi vọng của anh một cái chết thật nhanh
    Tình cảm thật khó nói
    Em nhìn anh mà lòng bối rối
    Muộn màng rồi anh ơi
    Bởi vì người đến sau mất rồi
    Vào một ngày nắng tắt
    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt
    Cô là người đáng trách
    Kẻ tình si đáng quên lại là anh
    Người có thể hờn trách em khi mà em luôn thức đêm bỏ mặc anh trong giấc mơ
    Ngày hay đêm vẫn mơ
    Hoặc có thể quên lãng em khi mà em không dắt tay anh vào trong nơi trái tim
    Bỏ mặc anh đứng im
    Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể giấu nữa
    Thôi đừng lo em hứa
    Rằng sẽ từ chối anh nhẹ nhàng
    Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể né tránh
    Nói thật nhanh đi anh
    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi
    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi

  22. Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng
    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng
    Dưới ánh đèn đường hiu hắt, tương tư văng vẳng không im
    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim
    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt
    Giữa một rừng thanh âm chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt
    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam
    Với nỗi nhớ về em là song sắt
    Nhưng tình cảm đâu phải nhành cây, nên nó đâu có dễ?
    Ta như vai áo em buông, bởi vì ta quá trễ
    Giờ đến và cướp em đi, là điều ta không được làm
    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta, nó lại không buộc nàng
    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn
    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa
    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt
    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị tha
    Ở bên anh em thấy trái tim thổn thức cứ không thể dứt, babe
    Nhưng ta không nên xem chương tiếp theo
    Vì chuyện tình này có kết cục buồn
    Mà em không mong muốn thấy anh buồn bã thế đâu dừng bước đi anh
    Đôi khi em bâng khuâng khi nghĩ rằng
    Sự thật là mình không thể bên nhau
    Tình cảm thật khó nói
    Em nhìn anh mà lòng bối rối
    Muộn màng rồi anh ơi
    Bởi vì người đến sau mất rồi
    Vào một ngày nắng tắt
    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt
    Cô là người đáng trách
    Kẻ tình si đáng quên lại là anh
    Anh vẫn cần em nhiều lắm
    Như một rừng cây ở giữa trời đông đang cần một chiều nắng
    Nàng lạnh lùng như tảng băng trôi, khi ở xa mà ta nhìn ngắm
    Anh đâu phải Titanic sao cứ gặp em là anh chìm đắm?
    Ta đã cố tìm cách khác nhưng nó không nằm trong sách vở
    Cách duy nhất mà ta có dường như chỉ là cách trở
    Em như là một cơn nghiện vẫn dày vò anh nhiều quá
    Nàng đã cho ta có cửa nhưng sao lại tiếc cái chìa khóa?
    Vì thương nàng nên giấc không yên, ta vẫn chẳng thể nào ngủ
    Lí trí là đứa nhân viên vì nó thật khó để làm chủ
    Đếm từng ngày xa lòng ta nặng nề như đá đổ
    Anh mang tình cảm lớn người ta bảo là quá khổ
    Không có nơi nào có thể là vườn địa đàng
    Nếu như nơi đó em không thể ở gần anh
    Anh chẳng muốn nghe một lời từ chối nhẹ nhàng
    Hãy cho hi vọng của anh một cái chết thật nhanh
    Tình cảm thật khó nói
    Em nhìn anh mà lòng bối rối
    Muộn màng rồi anh ơi
    Bởi vì người đến sau mất rồi
    Vào một ngày nắng tắt
    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt
    Cô là người đáng trách
    Kẻ tình si đáng quên lại là anh
    Người có thể hờn trách em khi mà em luôn thức đêm bỏ mặc anh trong giấc mơ
    Ngày hay đêm vẫn mơ
    Hoặc có thể quên lãng em khi mà em không dắt tay anh vào trong nơi trái tim
    Bỏ mặc anh đứng im
    Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể giấu nữa
    Thôi đừng lo em hứa
    Rằng sẽ từ chối anh nhẹ nhàng
    Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể né tránh
    Nói thật nhanh đi anh
    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi
    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi

  23. từ chối nhẹ nhàng thôi – Bích Phương, Phúc Du

    Thể loại: Nhạc Trẻ, Rap/Hiphop Việt

    Lời bài hát

    [Bích Phương]

    Tình cảm này khó nói

    Nếu thật sự chẳng thể dấu nữa

    Thôi đừng lo em hứa

    Rằng sẽ từ chối anh nhẹ nhàng

    Tình cảm này khó nói

    Nếu thất sự chẳng thể né tránh

    Nói thật nhanh đi anh

    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi

    [Phúc Du]

    Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng

    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng

    Dưới ánh đèn đường hiu hắt, tương tư văng vẳng không im

    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim

    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt

    Giữa một rừng thanh âm chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt

    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam, với nỗi nhớ về em là song sắt

    Nhưng tình cảm đâu phải cành cây, nên nó đâu có dễ

    Ta như vai áo em buông, bởi vì ta quá trễ

    Giờ đến và cướp em đi là điều ta không được làm

    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta nó lại không buộc nàng

    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn

    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa

    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt

    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị tha

    [Bích Phương]

    Ở bên em thấy trái tim thổn thức cứ không thế dứt, babe

    Nhưng ta không nên xem chương tiếp theo

    Vì chuyện tình này có kết cục buồn

    Mà em không mong muốn thấy anh buồn bã thế đâu, dừng bước đi anh

    Đôi khi em buâng khuâng khi nghĩ rằng

    Sự thật là mình không thể bên nhau

    Tình cảm thật khó nói

    Em nhìn anh mà lòng bối rối

    Muộn màng rồi anh ơi

    Bởi vì người đến sau mất rồi

    Vào một ngày nắng tắt

    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt

    Cô là người đáng trách

    Kẻ tình si đáng quên lại là anh

    [Phúc Du]

    Anh vẫn cần em nhiều lắm

    Như một rừng cây ở giữa trời đông đang cần một chiều nắng

    Nàng lạnh lùng như tảng băng trôi, khi ở xa mà ta nhìn ngắm

    Anh đâu phải Titanic sao cứ gặp em là anh chìm đắm

    Ta đã cố tìm cách khác nhưng nó không nằm trong sách vở

    Cách duy nhất mà ta có dường như chỉ là cách trở

    Em như là một cơn nghiện vẫn dày vò anh nhiều quá

    Nàng đã cho ta cái cửa nhưng sao lại tiếc cái chìa khóa

    Vì thương nàng nên giấc không yên, ta vẫn chẳng thể nào ngủ

    Lý trí là đứa nhân viên vì nó thật khó để làm chủ

    Đếm từng ngày xa lòng ta nặng nề như đá đổ

    Anh mang tình cảm lớn người ta gọi là quá khổ

    Không có nơi nào có thể là vườn địa đàng

    Nếu như nơi đó em không thể ở gần anh

    Anh chẳng muốn nghe một lời từ chối nhẹ nhàng

    Hãy cho hy vọng của anh một cái chết thật nhanh

    [Bích Phương]

    Tình cảm thật khó nói

    Em nhìn anh mà lòng bối rối

    Muộn màng rồi anh ơi

    Bởi vì người đến sau mất rồi

    Vào một ngày nắng tắt

    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt

    Cô là người đáng trách

    Kẻ tình si đáng quên lại là anh

    Người có thể hờn trách em khi mà em luôn thức đêm bỏ mặc anh trong giấc mơ

    Ngày hay đêm vẫn mơ

    Hoặc có thể quên lãng em khi mà em không dắt tay anh vào trong nơi trái tim

    Bỏ mặc anh đứng im

    Tình cảm này khó nói

    Nếu thật sự chẳng thể giấu nữa

    Thôi đừng lo em hứa

    Rằng sẽ từ chối anh nhẹ nhàng

    Tình cảm này khó nói

    Nếu thật sự chẳng thể né tránh

    Nói thật nhanh đi anh

    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi

    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi

  24. Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng

    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng

    Dưới ánh đèn đường hiu hắt, tương tư văng vẳng không im

    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim

    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt

    Giữa một rừng thanh âm chỉ nge thấy tiếng em trong vắt

    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam

    Với nổi nhớ về em là song sắt

    Nhưng tình cảm đâu phải nhành cây, nên nó đâu có dễ

    Ta như vai áo em buông , bởi vì ta quá trể

    Giờ đến và cướp em đi, là điều ta không được làm

    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta, nó lại không buộc nàng

    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn

    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa

    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt

    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị tha

  25. Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể giấu nữa
    Thôi đừng lo em hứa
    Rằng sẽ từ chối anh nhẹ nhàng
    Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể né tránh
    Nói thật nhanh đi anh
    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi

    Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng
    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng
    Dưới ánh đèn đường hiu hắt, tương tư văng vẳng không im
    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim
    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt
    Giữa một rừng thanh âm chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt
    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam
    Với nỗi nhớ về em là song sắt
    Nhưng tình cảm đâu phải nhành cây, nên nó đâu có dễ?
    Ta như vai áo em buông, bởi vì ta quá trễ
    Giờ đến và cướp em đi, là điều ta không được làm
    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta, nó lại không buộc nàng
    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn
    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa
    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt
    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị tha

    Ở bên anh em thấy trái tim thổn thức cứ không thể dứt, babe
    Nhưng ta không nên xem chương tiếp theo
    Vì chuyện tình này có kết cục buồn
    Mà em không mong muốn thấy anh buồn bã thế đâu dừng bước đi anh
    Đôi khi em bâng khuâng khi nghĩ rằng
    Sự thật là mình không thể bên nhau
    Tình cảm thật khó nói
    Em nhìn anh mà lòng bối rối
    Muộn màng rồi anh ơi
    Bởi vì người đến sau mất rồi
    Vào một ngày nắng tắt
    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt
    Cô là người đáng trách
    Kẻ tình si đáng quên lại là anh

    Anh vẫn cần em nhiều lắm
    Như một rừng cây ở giữa trời đông đang cần một chiều nắng
    Nàng lạnh lùng như tảng băng trôi, khi ở xa mà ta nhìn ngắm
    Anh đâu phải Titanic sao cứ gặp em là anh chìm đắm?
    Ta đã cố tìm cách khác nhưng nó không nằm trong sách vở
    Cách duy nhất mà ta có dường như chỉ là cách trở
    Em như là một cơn nghiện vẫn dày vò anh nhiều quá
    Nàng đã cho ta có cửa nhưng sao lại tiếc cái chìa khóa?
    Vì thương nàng nên giấc không yên, ta vẫn chẳng thể nào ngủ
    Lí trí là đứa nhân viên vì nó thật khó để làm chủ
    Đếm từng ngày xa lòng ta nặng nề như đá đổ
    Anh mang tình cảm lớn người ta bảo là quá khổ
    Không có nơi nào có thể là vườn địa đàng
    Nếu như nơi đó em không thể ở gần anh
    Anh chẳng muốn nghe một lời từ chối nhẹ nhàng
    Hãy cho hi vọng của anh một cái chết thật nhanh

    Tình cảm thật khó nói
    Em nhìn anh mà lòng bối rối
    Muộn màng rồi anh ơi
    Bởi vì người đến sau mất rồi
    Vào một ngày nắng tắt
    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt
    Cô là người đáng trách
    Kẻ tình si đáng quên lại là anh
    Người có thể hờn trách em khi mà em luôn thức đêm bỏ mặc anh trong giấc mơ
    Ngày hay đêm vẫn mơ
    Hoặc có thể quên lãng em khi mà em không dắt tay anh vào trong nơi trái tim
    Bỏ mặc anh đứng im
    Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể giấu nữa
    Thôi đừng lo em hứa
    Rằng sẽ từ chối anh nhẹ nhàng
    Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể né tránh
    Nói thật nhanh đi anh
    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi
    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi

  26. 1 : Tình cảm này khó nói

    Nếu thật sự chẳng thể giấu nữa

    Thôi đừng lo em hứa

    Rằng sẽ từ chối anh nhẹ nhàng

    Tình cảm này khó nói

    Nếu thật sự chẳng thể né tránh

    Nói thật nhanh đi anh

    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi

    Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng

    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng

    Dưới ánh đèn đường hiu hắt, tương tư văng vẳng không im

    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim

    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt

    Giữa một rừng thanh âm chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt

    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam

    Với nỗi nhớ về em là song sắt

    Nhưng tình cảm đâu phải nhành cây, nên nó đâu có dễ?

    Ta như vai áo em buông, bởi vì ta quá trễ

    Giờ đến và cướp em đi, là điều ta không được làm

    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta, nó lại không buộc nàng

    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn

    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa

    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt

    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị tha

    2:Anh vẫn cần em nhiều lắm

    Như một rừng cây ở giữa trời đông đang cần một chiều nắng

    Nàng lạnh lùng như tảng băng trôi, khi ở xa mà ta nhìn ngắm

    Anh đâu phải Titanic sao cứ gặp em là anh chìm đắm?

    Ta đã cố để tìm cách khác nhưng nó không nằm trong sách vở

    Cách duy nhất mà ta có dường như chỉ là cách trở

    Em như là một cơn nghiện vẫn dày vò anh nhiều quá

    Nàng đã cho ta có cửa nhưng sao lại tiếc cái chìa khóa?

    Vì thương nàng nên giấc không yên, ta vẫn chẳng thể nào ngủ

    Lí trí là đứa nhân viên vì nó thật khó để làm chủ

    Đếm từng ngày xa lòng ta nặng nề như đá đổ

    Anh mang tình cảm lớn người ta bảo là quá khổ

    Không có nơi nào có thể là vườn địa đàng

    Nếu như nơi đó em không thể ở gần anh

    Anh chẳng muốn nghe một lời từ chối nhẹ nhàng

    Hãy cho hi vọng của anh một cái chết thật nhanh

  27. 1 : Tình cảm này khó nói

    Nếu thật sự chẳng thể giấu nữa

    Thôi đừng lo em hứa

    Rằng sẽ từ chối anh nhẹ nhàng

    Tình cảm này khó nói

    Nếu thật sự chẳng thể né tránh

    Nói thật nhanh đi anh

    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi

    Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng

    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng

    Dưới ánh đèn đường hiu hắt, tương tư văng vẳng không im

    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim

    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt

    Giữa một rừng thanh âm chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt

    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam

    Với nỗi nhớ về em là song sắt

    Nhưng tình cảm đâu phải nhành cây, nên nó đâu có dễ?

    Ta như vai áo em buông, bởi vì ta quá trễ

    Giờ đến và cướp em đi, là điều ta không được làm

    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta, nó lại không buộc nàng

    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn

    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa

    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt

    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị tha

    2:Anh vẫn cần em nhiều lắm

    Như một rừng cây ở giữa trời đông đang cần một chiều nắng

    Nàng lạnh lùng như tảng băng trôi, khi ở xa mà ta nhìn ngắm

    Anh đâu phải Titanic sao cứ gặp em là anh chìm đắm?

    Ta đã cố để tìm cách khác nhưng nó không nằm trong sách vở

    Cách duy nhất mà ta có dường như chỉ là cách trở

    Em như là một cơn nghiện vẫn dày vò anh nhiều quá

    Nàng đã cho ta có cửa nhưng sao lại tiếc cái chìa khóa?

    Vì thương nàng nên giấc không yên, ta vẫn chẳng thể nào ngủ

    Lí trí là đứa nhân viên vì nó thật khó để làm chủ

    Đếm từng ngày xa lòng ta nặng nề như đá đổ

    Anh mang tình cảm lớn người ta bảo là quá khổ

    Không có nơi nào có thể là vườn địa đàng

    Nếu như nơi đó em không thể ở gần anh

    Anh chẳng muốn nghe một lời từ chối nhẹ nhàng

    Hãy cho hi vọng của anh một cái chết thật nhanh

  28. Ver1:
    -Nỗi nhớ em như một căn bệnh không được chạy chữa
    -Con tim anh như quả chín rụng đang bị mục rữa
    -Người ta hỏi anh tại sao phải mang khổ quá nhiều
    -Vì em là chất kích thích còn anh thì đã lỡ chơi quá liều
    -Tâm hồn em đẹp như một rừng trong xanh
    -Phải làm sao để em hoà quyện trong anh
    -Phúc Du có cửa nhưng lại không có chìa khoá
    -Em yên tâm anh là trộm anh sẽ đột nhập vào nhà
    -Thiếu vắng em đối với anh lúc nào cũng cảm thấy buồn bực
    -Chờ tin nhắn từ phía em còn lâu hơn cả chờ nhật thực
    -Người ta bảo anh giống như một kẻ ngu sao cứ đơn phương em
    -Đúng anh chỉ muốn trở thành một kẻ khờ dạoi khi bên em
    -Anh đã cố lắng nghe với tất cả tâm hồn
    -Nhưng vẫn chưa nghe thấy giá lạnh nơi em
    -Mang nỗi đau với tất cả thương tổn
    -Để mình anh gánh vác qua đêm đen.

    Ver2:
    -Ta vẫn chờ em dưới góc phố màn đêm đen
    -Vô tình ta chạm mặt sao em lại vờ như không quen
    -Anh cũng chỉ biết im lặng ngắm nhìn em qua cửa sổ
    -Anh như cây già trong cơn bão em không cưa anh tự đổ
    -Được thấy gương mặt em dù chỉ trong thoáng chốc
    -Không phải trúng một viên đạn mà tại sao anh vẫn Knock
    -Chạy đến dắt em đi xin đôi chân đừng bất động
    -Khoảng cách giữa anh và em là một khoảng trời rất rộng (ei e ei ee)
    -Anh không tin em lại từ chối anh (ei èi eii) x2
    -Mình vội vàng muộn màng đoạn tình chia haii (yeah yeah eii)
    -Chẳng còn lại những lời ngọt ngào bên tai

  29. Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng
    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng
    Dưới ánh đèn đường hiu hắt, tương tư văng vẳng không im
    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim

    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt
    Giữa một rừng thanh âm chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt
    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam
    Với nỗi nhớ về em là song sắt

    Nhưng tình cảm đâu phải nhành cây, nên nó đâu có dễ?
    Ta như vai áo em buông, bởi vì ta quá trễ
    Giờ đến và cướp em đi, là điều ta không được làm
    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta, nó lại không buộc nàng

    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn
    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa
    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt
    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị th

  30. Ừ z tình cảm này thật khó nói, như con sói hoang nhốt trong rừng mong được bỏ trói.đêm xuống hiu quạnh 4 bức tường nhốt anh trong bóng tối . Tình cảm anh dành cho em thật vất vã nhưng toàn là lừa dối… khó đê miêu tả tâm trạng của anh nhiều như rừng và núi,cố gắng giữ chật nhưng thật sự anh rất mệ và đuối.em đâu hề biết lúc chia tay anh đả đau nhường nào,ta đâu cần thiết dối nhau đâu anh chỉ mong 1 phép nhiệm màu,anh như bến đổ chờ đợi em về như một chuyến tàu nhưng mà không thể em đả đi xa mãi không về,như là chuyến tàu ấy đả cập bến nào.để lạc mất em là điều chẳng muốn,anh phải làm sau…..

  31. Bài hát: từ chối nhẹ nhàng thôi
    Ca sĩ: Bích Phương, Phúc Du
    Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể giấu nữa
    Thôi đừng lo em hứa
    Rằng sẽ từ chối anh nhẹ nhàng
    Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể né tránh
    Nói thật nhanh đi anh
    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi
    Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng
    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng
    Dưới ánh đèn đường hiu hắt
    tương tư văng vẳng không im
    Nàng chỉ gửi một ánh mắt
    ta đã trao cả con tim
    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt
    Giữa một rừng thanh âm
    chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt
    Đêm xuống tâm tư anh là nhà giam
    Với nỗi nhớ về em là song sắt
    Nhưng tình cảm đâu phải nhành cây
    nên nó đâu có dễ
    Ta như vai áo em buông
    bởi vì ta quá trễ
    Giờ đến và cướp em đi
    là điều ta không được làm
    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta
    nó lại không buộc nàng
    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn
    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa
    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt
    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị tha
    Ở bên anh em thấy trái tim thổn thức
    cứ không thể dứt babe
    Nhưng ta không nên xem chương tiếp theo
    Vì chuyện tình này có kết cục buồn
    Mà em không mong muốn thấy
    anh buồn bã thế đâu dừng bước đi anh
    Đôi khi em bâng khuâng khi nghĩ rằng
    Sự thật là mình không thể bên nhau
    Tình cảm thật khó nói
    Em nhìn anh mà lòng bối rối
    Muộn màng rồi anh ơi
    Bởi vì người đến sau mất rồi
    Vào một ngày nắng tắt
    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt
    Cô là người đáng trách
    Kẻ tình si đáng quên lại là anh
    Anh vẫn cần em nhiều lắm
    Như một rừng cây ở giữa trời đông
    đang cần một chiều nắng
    Nàng lạnh lùng như tảng băng trôi
    khi ở xa mà ta nhìn ngắm
    Anh đâu phải Titanic sao cứ gặp em là anh chìm đắm
    Ta đã cố để tìm cách khác
    nhưng nó không nằm trong sách vở
    Cách duy nhất mà ta có dường như chỉ là cách trở
    Em như là một cơn nghiện
    vẫn dày vò anh nhiều quá
    Nàng đã cho ta có cửa
    nhưng sao lại tiếc cái chìa khóa
    Vì thương nàng nên giấc không yên
    ta vẫn chẳng thể nào ngủ
    Lí trí là đứa nhân viên vì nó thật khó để làm chủ
    Đếm từng ngày xa lòng ta nặng nề như đá đổ
    Anh mang tình cảm lớn người ta bảo là quá khổ
    Không có nơi nào có thể là vườn địa đàng
    Nếu như nơi đó em không thể ở gần anh
    Anh chẳng muốn nghe một lời từ chối nhẹ nhàng
    Hãy cho hi vọng của anh một cái chết thật nhanh
    Tình cảm thật khó nói
    Em nhìn anh mà lòng bối rối
    Muộn màng rồi anh ơi
    Bởi vì người đến sau mất rồi
    Vào một ngày nắng tắt
    Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt
    Cô là người đáng trách
    Kẻ tình si đánh quên lại là anh
    Người có thể hờn trách em
    khi mà em luôn thức đêm
    bỏ mặc anh trong giấc mơ
    Ngày hay đêm vẫn mơ
    Hoặc có thể quên lãng em
    khi mà em không dắt tay anh
    vào trong nơi trái tim
    Bỏ mặc anh đứng im
    Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể giấu nữa
    Thôi đừng lo em hứa
    Rằng sẽ từ chối anh nhẹ nhàng
    Tình cảm này khó nói
    Nếu thật sự chẳng thể né tránh
    Nói thật nhanh đi anh
    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi
    Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi

  32. Phúc Du] Ta thường mơ về một thoáng chốc được bên nàng
    Tâm hồn say lạc giữa thành phố một đêm vàng
    Dưới ánh đèn đường hiu hắc, tương tư văng vẳng không im
    Nàng chỉ gửi một ánh mắt, ta đã trao cả con tim
    Giữa biển người nhưng anh chỉ có em trong mắt
    Giữa một rừng thanh âm chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt
    Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam
    Với nỗi nhớ về em là song sắt
    Nhưng tình cảm đâu phải cành cây, nên nó đâu có dễ
    Ta như vai áo em buông, bởi vì ta quá trễ
    Giờ đến và cướp em đi là điều ta không được làm
    Vì sợi tơ hồng đang buộc ta nó lại không buộc nàng
    Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn
    Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa
    Nếu bờ môi ấy không thể cho anh vị ngọt
    Thì em hãy để nó buông cho anh lời vị tha
    Phúc Du] Anh vẫn cần em nhiều lắm
    Như một rừng cây ở giữa trời đông đang cần một chiều nắng
    Nàng lạnh lùng như tảng băng trôi, khi ở xa mà ta nhìn ngắm
    Anh đâu phải Titanic sao cứ gặp em là anh chìm đắm
    Ta đã cố tìm cách khác nhưng nó không nằm trong sách vở
    Cách duy nhất mà ta có dường như chỉ là cách trở
    Em như là một cơn nghiện vẫn dày vò anh nhiều quá
    Nàng đã cho ta cái cửa nhưng sao lại tiếc cái chìa khóa
    Vì thương nàng nên giấc không yên, ta vẫn chẳng thể nào ngủ
    Lý trí là đứa nhân viên vì nó thật khó để làm chủ
    Đếm từng ngày xa lòng ta nặng nề như đá đổ
    Anh mang tình cảm lớn người ta gọi là quá khổ
    Không có nơi nào có thể là vườn địa đàng
    Nếu như nơi đó em không thể ở gần anh
    Anh chẳng muốn nghe một lời từ chối nhẹ nhàng
    Hãy cho hy vọng của anh một cái chết thật nhanh

  33. Anh cũng muốn từ chối em nhẹ nhàng thôi
    Cuộc sống này không đơn giản chỉ có mỗi tình yêu thôi.
    Sao em không buông tay?
    Tương lai chúng mình em có thấy?
    Ai bảo chúng mình lại yêu nhau bằng tuổi.
    Hương sắc em càng xa, sao anh có thể đuổi.
    Có – nhiều – người đã hơn anh cả quãng đường
    Nếu em quyết định khác, có lẽ anh sẽ buông?
    Vì đã yêu em rồi, luôn muốn cho em điều tốt nhất.
    Nhưng – em – nói chỉ mình anh em cần
    Với ai khác cuộc sống là lựa chọn
    Toan tính. Thiệt hơn. Yêu ai. Tốt hơn.
    Tình yêu nào như thế? Đó là sự thực dụng.
    Cuộc sống này ta cùng nhau xây dựng. Anh và em ta chung một hạnh phúc.
    Anh – hiểu – rằng đâu là điều quý nhất.
    Chính là câu nói của em anh vừa nhận.

  34. Anh cũng muốn từ chối em nhẹ nhàng thôi
    Cuộc sống này không đơn giản chỉ có mỗi tình yêu thôi.
    Sao em không buông tay?
    Tương lai chúng mình em có thấy?
    Ai bảo chúng mình lại yêu nhau bằng tuổi.
    Hương sắc em càng xa, sao anh có thể đuổi.
    Có – nhiều – người đã hơn anh cả quãng đường
    Nếu em quyết định khác, có lẽ anh sẽ buông?
    Vì đã yêu em rồi, luôn muốn cho em điều tốt nhất.
    Nhưng – em – nói chỉ mình anh em cần
    Với ai khác cuộc sống là lựa chọn
    Toan tính. Thiệt hơn. Yêu ai thì tốt hơn.
    Tình yêu nào như thế? Đó là sự thực dụng.
    Cuộc sống này ta cùng nhau xây dựng. Anh và em ta chung một hạnh phúc.
    Anh – hiểu – rằng đâu là điều quý nhất.
    Chính là câu nói của em anh vừa nhận.

  35. Anh cũng muốn từ chối em nhẹ nhàng thôi
    Cuộc sống này không đơn giản chỉ có mỗi tình yêu thôi.
    Sao em không buông tay?
    Tương lai chúng mình em có thấy?
    Ai bảo chúng mình lại yêu nhau bằng tuổi.
    Hương sắc em càng xa, sao anh có thể đuổi.
    Có – nhiều – người đã hơn anh cả quãng đường
    Nếu em quyết định khác, có lẽ anh sẽ buông?
    Vì đã yêu em rồi, luôn muốn cho em điều tốt nhất.
    Nhưng – em – nói chỉ mình anh em cần
    Với ai khác cuộc sống này là lựa chọn
    Toan tính. Thiệt hơn. Yêu được ai thì tốt hơn.
    Tình yêu nào như thế? Đó là sự thực dụng.
    Cuộc sống này ta cùng nhau xây dựng. Anh và em ta chung một hạnh phúc.
    Anh – hiểu – rằng đâu là điều quý nhất.
    Chính là câu nói của em anh vừa nhận.

  36. Tình yêu

    Sao em không buông tay?
    Tương lai chúng mình em có thấy?
    Ai bảo chúng mình lại yêu nhau bằng tuổi.
    Hương sắc em càng xa, sao anh có thể đuổi.
    Có – nhiều – người đã hơn anh cả quãng đường
    Nếu em quyết định khác, có lẽ anh sẽ buông?
    Vì đã yêu em rồi, luôn muốn cho em điều tốt nhất.
    Nhưng – em – nói chỉ mình anh em cần
    Anh – hiểu – rằng đâu là điều quý nhất.
    Chính là câu nói của em anh vừa nhận.

ใส่ความเห็น

อีเมลของคุณจะไม่แสดงให้คนอื่นเห็น

Back to top button